Đời sống

Rong muồng rong luôn cả cuộc đời

Mấy hôm nay hội nước chè xanh của xóm liên tục cập nhật tin tức người bị té gãy xương hoặc cành cây đập vào đầu gây chảy máy máu khi ai đó đang “rong” muồng. Chẳng hiểu sao dân trồng cà phê dùng từ “rong” để chỉ việc cắt tỉa những cành muồng trong rẫy. Hằng năm, cứ đến mùa mưa thì phải rong muồng vì không muốn tán của chúng vươn rông ra, rợp bóng khiến cà phê thiếu ánh nắng.

Muồng được trồng để chắn gió cho cây cà phê từ ba năm tuổi trở lên là cây Muồng Đen. Có người gọi là muồng Xiêm nhưng hoa của nó khác hoa muồng Hoàng Yến – quốc hoa của Thái Lan đấy nhé. Cái tên là muồng đen nhưng hoa nó màu vàng. Hai cái ảnh bên dưới chính là nó đấy. Dáng cây cao nhất trong ảnh đang mùa trổ bông vàng trên chóp. Đây không phải rẫy cà phê đâu, hình như là đồi chè đấy.

Nhìn cái dáng là các bạn hiểu vì sao vào mùa mưa phải tỉa cành đi. Mưa nhiều, cây tốt um. Mấy tháng mùa mưa phải đi rong muồng mấy lần. Nếu như mùa khô là mùa củi cà phê thì mùa mưa là mùa củi muồng ở Tây Nguyên. Dân ở nông thôn như bọn mình đun củi muồng và cà phê quanh năm không sợ thiếu. Ngày xưa, khi mấy bác thợ rèn hành nghề ở xứ này chưa chế tạo ra cái “khều muồng” thì gần như người nông dân phải trèo bằng thang và dùng dao chặt. Cái khều muồng có lưỡi cong cong như lưỡi liềm nhưng ngắn và chắc hơn, cái cán thì dài khoảng hai mét. Trèo bằng thang có cái hại là dễ ngã. Còn rong bằng cài khều thì lúc giật phứt, cành cây có thể loi thẳng xuống đầu người.

Mùa này, không những người trồng cà phê có rong muồng mà người trồng tiêu phải rong những cây làm trụ cho tiêu bám nữa. Cây làm trụ cho tiêu có thể là Nục Nác (K’nốc), Muồng Đen hoặc Mấc. Dùng trụ bằng bê tông, mùa nóng, tiêu dễ chết nên phải trồng cây làm trụ. Mùa mưa như thế này thì phải rong bớt tán cây.

Đã có người nằm liệt giường cả chục năm nay vì gãy xương sống do trèo tỉa muồng. Nông dân mùa này ai cũng phải rong cây, trời thương thì đỡ, còn không thì có khi rong cả cuộc đời của chính họ.
---
Tác giả : TrầnThị Tuyết Nhung.

Ảnh : Lại Quí Vân.

Ảnh của Trần Thị Tuyết Nhung.