Đời sống

Sách lược ''xài vợ người " trong cuộc chiến kinh tế.

Đoàn thương nhân chuẩn bị đi buôn nông sản bên nước láng giềng, trưởng đoàn tìm gặp một quân sư hỏi cách bán được nhiều hàng của mình. Quân sư nói:
- Đi buôn ở nước láng giềng chẳng khác nào mò sang nhà thằng hàng xóm để tòm tem với vợ hắn. Vợ hàng xóm xinh tươi phơi phới, ngon hết sảy. Nhưng ta thèm thì thằng khác chắc chắn cũng đã dòm ngó từ lâu. Vậy nên phải làm sao mà ta vẫn “dui” được vợ người nhưng không phải đánh nhau với các thằng khác.
- Ta âm thầm bỏ độc hại bọn dòm ngó ạ?
- Không! Phải làm cho thằng chồng bị yếu sinh lý. Hắn yếu cái ấy nhưng chân tay nó khoẻ, kèm theo sĩ diện đàn ông. Hắn sẽ đánh chết đứa nào dòm ngó vợ hắn.
- Nhưng ta cũng thòm thèm vợ hắn?
- Đó là cái hay của vấn đề. Cách giải quyết có thể liên tưởng đến cách giao thương đấy. Này nhé, hãy mời thằng chồng bằng thứ rượu ngon có chứa chất làm yếu khoản ấy. Càng tâng bốc hắn, càng tỏ vẻ nể phục hắn và càng chuốc rượu thì hắn càng phê pha. Hắn uống nhiều thì chỉ có yếu. Khi ấy ta chỉ cần khơi mào là vợ hắn tự nhào vào nhà ta ngay. Hoa trái trong vườn nhà ấy ngon. Ta xúi vợ hắn hái cho ta và các con ta ăn. Đến khi các con của hắn thèm loại hoa trái ấy, vợ hắn phải sang xin quả do nhà ta trồng. Ta chọn quả sắp ung thối (chưa có mùi nhé) cho các con hắn ăn. Chúng nó ăn lắm sẽ đau bụng, tiêu chảy mất nước. Đau yếu dần dần. Sau này có muốn trả thù giúp cha cũng không đánh lại được. Ấy là trừ cái nguy hại sau này đấy.
- Có liên quan gì đến đi buôn?
- Cũng cách làm như thế nhưng áp dụng với kinh tế. Các ngươi hãy phá nông sản của nước làng giếng bằng cách mua lá cây, quả còn non với lý do mua để làm thuốc. Bọn nông dân hám lợi trước mắt sẽ bán lấy bán để, kiệt quệ cái cây. Nguồn cung ứng nông sản của nước làng giềng sẽ yếu kém. Nền nông nghiệp nước ấy chẳng khác nào thằng yếu sinh lý. Đất rộng, nhân lực dồi dào nhưng thành quả chẳng ra sao. Tất nhiên không phải gã nông dân nào cũng tin lời dụ dỗ của ta. Chúng nó sẽ có đứa thu hoạch quả ngon và sạch. Ta mở cửa khẩu cho chúng xuất sang mới giá rẻ mạt. Dân ta ăn uống no say hàng của chúng. Dân của nước láng giếng sẽ có lúc thèm thứ nông sản ấy. Khi đó ta bán hàng do ta sản xuất cho chúng với giá cao. Luật giao thương thì có xuất thì phải có nhập mà. Không nhập hàng của ta, ta đóng cửa khẩu không tiếp nhận thứ khác của chúng. Chúng sợ ngay. Thế là thu lời.
- Dân bên ấy cảnh giác cao độ với hàng chúng ta lắm. Chỉ cần nhìn mã vạch là chúng cạch mặt ngay.
- Tâm lý ham đồ rẻ của họ sẽ giúp các ngươi kiếm lời. Đừng lo. Nhớ thêm chút độc hại vào sản phẩm để giống nòi chúng nó què quặt, oặt oẹo thì mới không là mối hoạ cho đất nước ta sau này.
Sách lược ấy đã bị áp dụng với đất nước bé nhỏ kia cả nghìn năm nay rồi. Thương và giận lắm thay...

Ảnh minh họa.

Tác giả : Trần Thị Tuyết Nhung.